Chuyện gì sẽ xảy ra khi vào một giây phút chán ghét bản thân cực độ đến mức chỉ muốn “tự hủy dung nhan” nhưng lại quá hèn nhát không thể tự làm mình đau cũng như vẫn còn đủ tỉnh táo chẳng dám đập vỡ bất cứ thứ đồ vật gì xung quanh, lại còn chẳng có con kiến nào lảng vảng gần đấy để mà hành hạ (jk)???
Bạn chọn cách đập phá ít đổ vỡ nhất, đó là deactivate một thứ được-cho-là-ảo có tên gọi facebuk.
Khi bạn nhấc fb lên chuẩn bị ném đi, fb bèn kêu la thảm thiết: “Đừng vất tôi đi. Nếu vất tôi thì A will miss you, B will miss you, C will miss you, D will miss you, E will miss you.” Rất tiếc bộ óc công nghệ thông minh của fb đã chọn nhầm, trong năm người đó chỉ có E là có khả năng sẽ nhớ bạn, nhưng E lại đang giận bạn kinh khủng đến nỗi chẳng muốn nhìn mặt bạn (là bạn nghĩ thế). Ôi, thế thì còn tiếc gì!!!
Bạn lại vung tay, và fb vội thốt lên, “Thế tại sao bạn lại muốn vất tôi đi? Tôi có lỗi gì nào?” (đưa ra danh sách một loạt lỗi có thể có) Không muốn tự đổ tội cho tâm trạng điên khùng của mình, bạn chọn một lỗi khả dĩ nhất ngay đầu danh sách: “Vì tao tốn quá nhiều thì giờ vàng ngọc để chơi với mày!” Fb ngay lập tức tha thiết đưa ra biện pháp cải thiện.
Đột nhiên bạn thấy fb thật đáng thương, còn mình thật vô lý. Bạn thật nhẫn tâm nếu còn muốn vất fb đi. Nhưng kệ, bạn đang thích nhẫn tâm.
Thế là bạn vất, nhưng trước khi vất bạn trấn an fb, “Yên tâm, tao cất mày vào tủ rồi mai mốt tao lại lấy mày ra dùng.”
Thế là bạn bước vào cuộc đời không có fb.
Ban đầu bạn thấy cũng ổn. Đôi lúc theo thói quen bạn lại sờ tay vào chỗ vẫn thường đặt fb. Thỉnh thoảng bạn ngó nghiêng fb của các đồng nghiệp, miệng thì phàn nàn nhưng trong lòng lại thích thú vì cái sự không có của mình. Đấy, có những lúc như thế, nhưng thật sự là vẫn ổn.
Rồi bạn hóng được từ những người vẫn đang sở hữu fb rằng chị N vừa đi chơi ở một nơi thiên nhiên tươi đẹp, anh M vừa up ảnh cưới, bạn L hình như có chuyện không vui. Bạn tò mò, bạn muốn chia vui sẻ buồn với họ. Nhưng bạn không có fb.
Rồi bạn thắc mắc không biết E thế nào sau vụ tức tối đến gãy gót giày kia. Vì không có fb nên bạn đi ra đi vào trang wordpress của E năm lần bảy lượt. Nhưng wp không phải nơi người ta cập nhật liên tục như fb.
Rồi bạn khám phá ra một vài người rất ít ỏi quan tâm đến bạn đã cuống lên tìm bạn khắp nơi trong thế giới những người sở hữu fb ấy. Họ thậm chí cũng đi ra đi vào trang wp của bạn năm lần bảy lượt xem bạn có nung nấu ý định làm cách mạng gì không. Trong đó có cả E =))
Rồi bạn nghe đồng nghiệp cười vào cái trò nhảm nhí kịch tính hóa cuộc đời của bạn.
Và bạn thấy đúng là nhảm thật!!!
Nhưng chẳng nhẽ lại reactivate sau có hai ngày? Thôi ta cứ nhảm đến chừng nào có thể =))
P.S: Hun, I was blessed to have you by my side. Your kisses wiped my eyes <3 <3 <3